Có những câu chuyện khi nghe qua, người ta chỉ biết lặng người đi, vừa
đau xót vừa rùng mình. Vụ án xảy ra rạng sáng 13/9 tại Đắk Lắk là một trong những
bi kịch như thế – nơi một người đàn ông vì ghen tuông, vì sự ích kỷ và uất ức của
riêng mình mà nhẫn tâm ra tay sát hại chính những người từng gọi là “gia đình”.
Hung thủ là **Nguyễn Nam Đại Thuận**, 37 tuổi, biệt danh “Hào Điên”, sống
ở phường Ea Kao, nay thuộc TP Buôn Ma Thuột. Khi bị bắt, anh ta thú nhận: chỉ
vì ghen tuông, vì thấy bị gia đình vợ hờ coi thường, không cho sống chung, mà
quyết định giải quyết tất cả bằng dao, bằng búa, bằng máu. Một quyết định tàn độc
đã cướp đi sinh mạng của ba con người vô tội và suýt nữa giết luôn một đứa trẻ
mới 13 tuổi.
Theo điều tra, nạn nhân là chị **Nguyễn Thị Kim Hoa** (33 tuổi) – người vợ
hờ của Thuận. Chị Hoa cùng mẹ, em trai và con trai riêng sống trong căn nhà nhỏ
ở TP Buôn Ma Thuột. Cách đó vài năm, chị và Thuận có với nhau một bé gái, nay mới
lên 3.
Tưởng đâu cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua, nhưng những mâu thuẫn
trong gia đình ngày càng căng thẳng. Thuận vốn có một tiền án, lại nổi tiếng
nóng nảy, hay ghen. Trong thời gian sống cùng chị Hoa, mâu thuẫn thường xuyên xảy
ra. Đỉnh điểm, mẹ chị Hoa không chấp nhận con rể hờ này, kiên quyết không cho ở
cùng nhà.
Cái sĩ diện, cái tự ái đàn ông bị chạm nặng. Thuận nhiều lần tìm đến để
“nói chuyện”, nhưng lần nào cũng bị từ chối. Và rồi đêm 12/9 rạng sáng 13/9,
khi trời còn chưa kịp sáng, bi kịch xảy ra.
Khoảng gần nửa đêm, Thuận đến nhà chị Hoa. Người mở cửa cho anh ta không
ai khác là **em trai chị Hoa – anh Bùi Hữu Nghĩa** (23 tuổi). Nghĩ rằng chỉ là
cuộc gặp bình thường, anh Nghĩa không ngờ vừa hé cửa thì đã bị kẻ cuồng ghen
này dùng búa tấn công. Sau đó, hắn kéo nạn nhân ra đường, rồi lạnh lùng xuống
tay đến chết.
Chưa dừng lại, Thuận xông thẳng vào nhà. Chị Hoa, mẹ chị và cậu con trai
riêng 13 tuổi không kịp chống đỡ. Hắn ra tay với tất cả. Bé trai 13 tuổi bị đâm
nhiều nhát, nhưng bằng ý chí sống mãnh liệt, em gắng gượng chạy thoát sang nhà
hàng xóm kêu cứu. Chính sự can đảm đó đã giúp em giữ lại mạng sống trong gang tấc,
và được đưa đi cấp cứu kịp thời tại Bệnh viện Đa khoa vùng Tây Nguyên.
Đáng mừng là bé gái 3 tuổi – con chung của Thuận và chị Hoa – may mắn
thoát nạn. Nhưng rồi, thử hỏi sau này, ai sẽ trả lời cho con khi lớn lên: “Vì
sao ba lại giết mẹ?”.
Điều khiến dư luận phẫn nộ hơn cả là sự tỉnh táo rợn người của Thuận sau
khi gây án. Hắn kéo thi thể em trai chị Hoa vào trong nhà, rồi còn lấy nước rửa
sạch vết máu dính trên người, như thể đó chỉ là một vết bẩn cần lau chùi. Sau
đó, hắn thản nhiên lên xe máy bỏ trốn.
Trên đường chạy trốn, Thuận còn liều lĩnh cướp một chiếc xe SH của người
dân, khoác áo chống nắng của phụ nữ, bịt kín mặt để ngụy trang. Sự tính toán ấy
cho thấy hắn hoàn toàn biết mình đang làm gì – không phải phút nông nổi mất kiểm
soát, mà là sự tàn độc đến lạnh lùng.
Hàng trăm cảnh sát đã được huy động ngay trong đêm, căng mình truy bắt
nghi phạm. Đến 8h30 sáng 13/9, chỉ vài tiếng sau vụ thảm sát, lực lượng công an
đã bắt được Thuận tại phường Ea Kao, cách hiện trường khoảng 6 km.
Vụ án một lần nữa gióng lên hồi chuông cảnh báo về những mâu thuẫn gia
đình và sự nguy hiểm của những kẻ để cảm xúc tiêu cực lấn át lý trí.
Có thể thấy, gốc rễ bi kịch này bắt đầu từ **sự ghen tuông và lòng tự ái
bị tổn thương**. Thuận cảm thấy mình bị coi thường, bị đẩy ra ngoài cuộc sống của
vợ hờ và gia đình cô. Thay vì chấp nhận sự thật, tìm cách thay đổi bản thân hay
giải quyết bằng pháp luật, anh ta lại chọn cách trả thù, chọn bạo lực để chứng
minh “ta vẫn tồn tại”. Nhưng kết quả, anh ta mất tất cả: mất tự do, mất gia
đình, mất đứa con nhỏ sẽ mãi sống với nỗi ám ảnh không bao giờ nguôi.
Đau xót hơn cả là những sinh mạng vô tội. Người mẹ, người em trai, người
phụ nữ mới ngoài 30 tuổi – họ đâu có lỗi gì để phải chịu một cái chết oan nghiệt
như thế? Bé trai 13 tuổi kia, sau này mang trong mình vết sẹo cả thể xác lẫn
tinh thần. Và cô bé 3 tuổi, rồi sẽ lớn lên thế nào khi sự thật được hé lộ?
Câu chuyện ở Đắk Lắk không chỉ là một bản tin thời sự. Nó là hồi chuông cảnh
tỉnh cho tất cả chúng ta về sự nguy hiểm của **ghen tuông mù quáng** và **cái
tôi ích kỷ**.
Trong cuộc sống, mâu thuẫn là chuyện khó tránh. Nhưng lựa chọn giải quyết
thế nào mới là điều quan trọng. Người biết dừng lại, biết nhường nhịn, biết
buông bỏ – có thể mất chút tự ái, nhưng giữ được tình nghĩa, giữ được mạng sống.
Còn kẻ chọn con đường bạo lực, thì chỉ gieo thêm nỗi đau, gieo thêm máu và nước
mắt.
Nguyễn Nam Đại Thuận sẽ phải trả giá cho hành vi của mình bằng bản án
nghiêm khắc nhất. Nhưng những mất mát mà anh ta gây ra, không có bản án nào bù
đắp nổi.
Đêm kinh hoàng ấy sẽ còn ám ảnh mãi trong ký ức của những người dân Buôn
Ma Thuột, của cả những ai nghe câu chuyện này. Và hơn hết, nó nhắc nhở chúng
ta: hãy biết dừng lại trước khi cơn ghen biến thành tội ác.
